HỌA Y ĐỀ
1.
Thể
nào quên được cảnh phân ly
Dằng
dặc xót xa mấy thập kỳ
Hồn
những phạc phờ chờ chẳng tới
Thân
sao rời rã đợi khôn đi
Mơ
mòng đêm trắng trong ba cõi
Tan
nát giấc hoa cả tứ thì
Thôi
thế thì thôi, thôi chớ thế !
Dẫu
rằng thế mãi có hay chi.
2.
Nhắc
làm chi nữa nỗi phiêu ly
Đã
xót càng xa đến mấy kỳ
Náo
nức Vườn xuân đâu nhớ tới
Rộn
ràng hội tết chẳng buồn đi
Duyên
hôi cười cợt cùng xuân trẻ
Tình
hẩm đeo đai cả tứ thì
Đã
quyết chon sâu đời bạc bẽo
Cho
lòng đỡ lạnh, kéo lôi chi !
Hà
Ngọc Kim
Bài xướng:
XIN
ĐỪNG NHẮC
Vẫn đó tang lòng buổi biệt ly
Đào phai cúc rụng đã bao kỳ
Cơn sầu bủa lấy mùa đông đến
Tóc úa theo cùng bóng hạc đi
Từ thuở uyên bay trời xứ lạ
Là khi mộng vỡ tuổi xuân thì
Ngày xưa người ạ! xin đừng nhắc
Nước đổ xuôi rồi hốt nữa chi!
Nguyễn Gia Khanh